Skip to main content

GIỠ HAO JRANG chapter 6

“Hey Giông, GiỡHreng, GiỡTuKrong!
Hey DamPhan, MaKlen, MaJong!
Hey BokKiekLaDiaKlaKong!” said  BiaSơdrăngMatAnar,
“This is delicious rice. This is silver fish, gold fish greasy. Everyone, let’s eat together. If anyone who don’t want to eat my rice and my fish, pour away”.
“Don’t say that BiaSơdrăngMatAnar”, said Giông, “No one here can’t refuse your food. They look delicous and we are all hungry.”
Then Giông invited all others to enjoy the food. Giông turned to BiaSơdrăngMatAnar and said: “BiaSơdrăngMatAnar! Come here and join with us. Let’s have something to remember the first time we meet.”

BiaSơdrăngMatAnar smiled fruity. She said:
“You and everyone let fill full your stomaches. I just ate at home and now still fill full.”
Giông, GiỡHreng, GiỡTuKrong, DamPhan, MaKlen, MaJong and BokKiekLaDiaKlaKong ate. All of them spoke out praises.
“Rice delicous, fish greasy as like their mistress beautiful”, they said.
BiaSơdrăngMatAnar heard the things. Her face went red she felt embarrassed.
Almost people stopped eating they started drinking and smoking while BokKiekLaDiaKlaKong was still eating. Giông started took a conversation with BiaSơdrăngMatAnar he asked her everything.
“Please don’t be ashamed and don’t be angry. I ask to know your name. I see to be familiar with your face. We will continue our fight for long time and hope we will meet you again”, said Giông.
“I’m not”, said BiaSơdrăngMatAnar, My shame ‘s now just big as a grain of rice. My parent named and I am called BiaSơdrăngMatAnar.
“You’re beautiful, as like sunlight shiny, as like forest flowers radiant and full of vitality,” said Giông. “Can you stand up and walk?”, added Giông.
 BiaSơdrăngMatAnar stood up. She gently walked few steps away then turned back.
Giông asked her to smile, she smiled. Giông asked her to talk, she talked. Giông observed her for a while then he said:
“You’re beautiful that nothing on your body’s ugly. White teeth, sweety smile, straight legs, slim waist. Your hair’s straight and smooth. If you agree, I want you to marry with my brother GiỡHreng.”
BiaSơdrăngMatAnar didn’t refuse and GiỡHreng also agreed. Then, they, BiaSơdrăngMatAnar and GiỡHreng gave the other silvery and golden bracelets.
“Let the thing at that, we must turn back our fighting”, said Giông, “after the fighting we will organize a wedding for BiaSơdrăngMatAnar and GiỡHreng and dink as much as we can in the wedding”.
People stopped smoking and drink they were ready to turn back their fighting. Giông turned to BokKiekLaDiaKlaKong.
“Hey BokKiekLaDiaKlaKong”, he said, “Stand up and fight with me”.
BokKiekLaDiaKlaKong stood up. He took his shield and grabbed his brass-handle knife with silvery blade. He started dancing. Giông also had his shield and spear in his hands. They were going to fight.
“Hey BokKiekLaDiaKlaKong! I’m going to burn your beard”, said Giông.
As soon as he said a flame spit out from his shield. The flame reached to sky, spread out ground and started chasing after BokKiekLaDiaKlaKong. BokKiekLaDiaKlaKong’s scared he ran, found places to hide himself. Kept running, BokKiekLaDiaKlaKong cried loudly along the way he ran. Giông’s always after BokKiekLaDiaKlaKong though it’s daytime or nighttime. The flame spitting out from his shield burned BokKiekLaDiaKlaKong’s beard and the hair on whole BokKiekLaDiaKlaKong’s body were also burned. BokKiekLaDiaKlaKong now was black he had no hair on his body.
Giông started ridiculing BokKiekLaDiaKlaKong.
“BokKiekLaDiaKlaKong you get ill. Why all your hairs fall out? You look different not like BokKiekLaDiaKlaKong august and strong before”, said Giông.
BokKiekLaDiaKlaKong didn’t reply Giông he’s angry but silently he sat on ground tears dropped from his eyes. That day was the day BokKiekLaDiaKlaKong felt saddest and painedest.
BokKiekLaDiaKlaKong knew that he couldn’t win Giông and his fellows.
“I can’t keep fighting with Giông, GiỡHreng and the others I will lose my life in a day. the longans had lost, I also will die and I will lose everything. I have to escape going to Ghost village though it’s away from here but it’s secret place and it’s where my brother AtauYangBul lived”, thought BokKiekLaDiaKlaKong.
Then, BokKiekLaDiaKlaKong ran he ran toward Ghost village, as fast as he could but he couldn’t hide himself from eyes of Giông and his brother GiỡHreng, the talent people and having many magics.
Giông, GiỡTuKrong, DamPhan, GiỡHreng, MaKlen, MaJong stood looking and pointing to BokKiekLaDiaKlaKong they laughed. They talked to others.
“Look! BokKiekLaDiaKlaKong is running”, then they laughed again.
“Omg! Our gigantic buffalo with seven tails is escaping running toward Ghost village with AtauYangBul”, they joked, laughing.
Then, Giông, GiỡTuKrong, DamPhan, GiỡHreng, MaKlen, MaJong with BiaSơdrăngMatAnar, BiaBơngBơh, BiaSơngLong chased after BokKiekLaDiaKlaKong. They joked, yelled along the way they followed BokKiekLaDiaKlaKong. The crowd of people went though it’s daytime or nighttime. They went for a long time until they arrived Ghost village, the end of the world, home of AtauYangBul brother of BokKiekLaDiaKlaKong. The place was always covered by shadow but Giông, GiỡTuKrong and others could see the wealth at there. All people praised the place, home of ghots and monsters wealthy and beautiful.
“I’ve seen any village which is prosperous, beautiful and firrm like this is since I was born”, said Giông.

The village had many protection layers, eight silvery walls, nine iron walls, a layers with full of poison snakes, a layer with hot-water stream, a layer with gigantic rocks which reached sky, a layer with a rotten-water stream which rotted any creatures wading in, a layer with endless dark covered on and the last, the layer with full of gigantic thorn-bamboo trees which reached sky.

"Translater: Hung Nguyen"
Read more:

Comments

BÀI ĐĂNG ĐƯỢC XEM NHIỀU

So dua - Coconut boy

Once upon a time, there in a village had a couple who worked as servants for a landlord. Although they were over fifty years old, they had ever not had a child. They were sad about that, but they had never given up to dream about a child. One day, it's a very hot day, when the wife was working in the field and felt very thirsty. She seeked for water, but she didn't see any but a little water in a skull which was in a hole beside an ancient tree. She had no choice but to drink it. Right the moment she drank, the feeling of cold water running from her throat to her stomach made her felt very comfortable. As a magic, she was pregnant after that short time. Then, the husband died before he got the happiness looking his child be born. After nine months and ten days, the wife gave birth a son but he didn't look like any child on the world. He had no feet, no leg, and even no body. He just had a head with full of eyes, nose, ear, hair and mouth on it. He didn't ugly but was ...

Bài 1.4: Phân biệt a few và (very) few; a little và (very) little.

  Hi các bạn! Hình như hôm nay bão sắp về thì phải. Mình cảm thấy hơi uể oải nên có lẽ mình chỉ viết về một chỉ đề nhỏ mà thôi. Phân biệt a few và (very) few; a little và (very) little. Các bạn có thể gặp rất nhiều các từ trên những có lẽ không phải ai cũng hiểu và dùng đúng chúng.   Đầu tiên mình xin được nói luôn; đấy là: Few và (very) few chỉ sử dụng cho danh từ đếm được; còn little và (very) little chỉ sử dụng cho danh từ không đếm được .

2. Black dragon, the abandoned son of dragon family

The first black dragon' s born with whole body in black color, bigger than his brother and especally, he had only four toes on each foot (like half-black dragons having four toes instead of five). The ugly appereance made him not to be admitted by other members in his family that they thought he's half-blood dragon though the pure blood's inside him. Therefore, black dragon's not inherited the ability, controling natural phenomena, water, wind, cloud, thunder... After that, black dragons continued to be born and almost of them were not admitted and couldn't control any natural phemona.

144. Cổ tích bóng đêm

Ngày xưa, xưa thật là xưa, khi bóng đêm chiếm toàn bộ trái đất, bóng đêm tự cho mình là độc tôn, là duy nhất. Thời gian dần trôi, bên cạnh bóng đêm còn có ánh sáng mặt trời, ánh sáng của những vì sao le lói. Bóng đêm bây giờ không là duy nhất nữa. Phải chia sẻ khoảng không gian sống cho một kẻ có tên là ánh sáng .  Thế là bóng đêm rất ghét ánh sáng , ghét nhiều đến nỗi , bóng đêm chẳng thèm để ý đến ánh sáng nữa. Hễ đâu có ánh sáng thì bóng đêm quay lưng đi, chẳng cần nhìn làm gì, chẳng cần tiếp xúc với cái luồng sáng chói chang ấy. Bóng đêm là thế, có gì đó cô độc và lạnh lùng, vì muôn loài bây giờ chỉ thích ánh sáng thôi. Muôn loài vui chơi, đùa giỡn, sinh hoạt và lao động cùng ánh sáng. Còn khi bóng đêm đến, muôn loài chỉ muốn ngủ hoặc ngồi nhìn ngắm mà chẳng hề vui đùa với Bóng đêm. Thế là đêm thật buồn, thật cô độc và lạnh lẽo. Từ khi ánh sáng xuất hiện, bóng đêm ghét ánh sáng, hận ánh sáng, giờ đây bóng đêm tuyệt giao với ánh sáng và cũng chả thèm muôn loài. Mặc kệ, bó...

Bài 8: Linking verbs.

Tùy thuộc vào chức năng của động từ mà có rất nhiều cách chia các động từ thành các nhóm khác nhau. Có một cách chia mà có thể bạn ít hoặc hiếm khi thấy là chia động từ thành 3 nhóm sau: action verbs (tạm dịch: động từ chỉ hành động - có chức năng miêu tả hành động), linking verbs (tạm dịch: động từ kết nối) và helping verbs (trợ động từ).

Bài 1.5: Cách sử dụng at, on, in cho thời gian, ngày, tháng, năm, mùa.

Chào các bạn! Bởi vì mình có hay dich truyện và một vài thứ linh tinh khác nên thường bắt gặp ngày, tháng năm. Thật ra khôngkhó để sử dụng đúng nhưng mỗi lần cần đến mình lại phải tra lại tra cứu. Điều đó rất mất thời gian nên hôm nay mình viết một bài liên quan đến at, on, in + thời gian để giúp bạn nào chưa biết và giúp chính mình nhớ được cách sử dụng của các giới từ at, on, in và dạng thời gian được theo sau giới từ đó.

122. Bình Khôi Công Chúa

Bình Khôi Thông Tuệ Trinh Thục Công Chúa, Đại Vương. Là tước hiệu mà triều Lê thượng phong cho bà Trưng Nhị, nguyên là phó tướng, phó vương của bà Trưng Trắc (Trưng Vương) trong cuộc khởi nghĩa mang tên Hai Bà. Cũng như chị, bà Trưng Nhị là một nữ tướng thao lược, đã cùng khởi nghĩa và lập nên nhiều chiến công hiển hách. Ngồi trên bành voi, Hai Bà chỉ huy tướng sĩ, đốc thúc lực lượng tiêu diệt thành Luy Lâu và nhiều huyện, thành khác. Khi cuộc khởi nghĩa thắng lợi, bà Trưng Trắc xưng vương, đóng đô ở Mê Linh, còn bà Trưng Nhị cũng được phong vương, đóng quân ở thành Dền. Thành Dền, tên chữ là Cự Triền, được xây dựng ở trang Cự Triền, đến nay hãy còn dấu vết, cách thành Mê Linh khoảng 9 dặm. Thành đắp hình bán nguyệt, có tường cao hào sâu, bốn bề có tháp canh, lại có cổng thành chắc chắn, quân lính canh gác ngày đêm cẩn mật. Trong thành có chỗ ăn chỗ nghỉ cho quân sĩ, có chỗ luyện tập, thi đấu võ nghệ, lại có giếng nước, kho lương đầy đủ. Khi trận chiến đấu ở Lãng Bạc thất...

Bài 14: Danh từ đếm được số ít và số nhiều và quy tắc thêm chuyển từ danh từ đếm được số ít sang số nhiều.

      Như chúng ta đã biết danh từ thường phân thành nhiều loại nhưng về mặt ngữ pháp bạn chỉ cần biết danh từ gồm hai loại: danh từ đếm được và danh từ không đếm được. Về cơ bản mình sẽ nói qua một chút về danh từ đếm được và danh từ không đếm được vì bài này chủ yếu xoay quanh danh từ đếm được. Về bản chất danh từ đếm được là những từ bạn có thể kiểm soát nó bằng mặt số lượng tức là bạn có thể đếm 1, 2, 3 cái gì đó và nó có sự phân biệt giữa số ít (một) và số nhiều (hơn một) của loại từ này trong ngữ pháp của câu. Ví dụ: I have  bananas và  I have  a banana  có sự khác biệt rõ ràng, bạn có nhận thất mạo từ  “a”  ở trước banana không? Thêm nữa Bananas  are  yellow và a banana  is  yellow bạn có nhận thấy động từ đi kèm có sự khác biệt không; danh từ số nhiều sẽ tương đương vói ư chỉ ngữ they và danh từ số ít sẽ tương đương vói it. Cơ bản là thế. Còn về danh không đếm được thì bạn phải cân, đo, đong như những...

224. Công chúa ngủ xinh đẹp

Công chúa Ngủ đang ngon giấc trên một chiếc giường đầy hoa có nắp đậy bằng pha lê. Nàng xinh đẹp phúc hậu và thông minh, tuy vậy cái sắc dẹp, cái phúc hậu và cái thông minh đang ngủ cùng nàng. Nàng đã tồn tại, song nàng ngủ li bì, cho nên coi như không có nàng. Chỉ có sắc đẹp của nàng hiện lên qua nắp pha lê trong suốt, nhưng đó không phải là nét ưu của tính cách của nàng. Từ thuở nảo thuở nào nàng chìm trong giấc ngủ, những người tí hon tốt bụng đứng thành vòng tròn vây quanh nàng, chặn lối vào của lũ cướp và thú dữ. Họ biết rằng, chỉ có Hoàng tử Lãng du mới được quyền đến bên nàng. Có điều không biết chắc chắn Hoàng tử có đến hay không. Nhưng rồi họ mừng rỡ khi vào một sáng tháng năm những người tí hon trung thành nhìn thấy Hoàng tử đang du ngoạn đúng vùng này. " Chỗ này ? Chỗ này ? " - họ gọi to và lao vào mở nắp pha lê. Hoàng tử tiến lại gần. Chàng ngắm nhìn và - Ôi, nàng Công chúa ngủ này mới đẹp làm sao. Do phản xạ mạnh, chàng khom người và hôn lên đôi môi hồng nhạt ...