- Xưa thật là xưa, ở thành Lạc Dương quan lại thì tham ô, thanh thiếu niên thì hư hỏng. Ngài Quan Âm có ý định muốn giáo hóa họ, nên biến thành một người đàn bà nhà quê, tay cầm một cái hộp gấm, trong hộp có một tấm kính bằng đồng đen quý báu, đem đến chợ Lạc Dương bán. Có người tới hỏi giá, người đàn bà nhà quê đáp : - Tấm kính của tôi đây là một bảo vật rất quý hiếm có trên thế gian này, giá là một ngàn lượng bạc ròng, dư một hào không lấy, thiếu một hào không bán, không bớt không trừ, già trẻ lớn bé ai muốn mua cũng được. Người nào có mắt tinh đời hãy mau đem tiền tới mua, bỏ lỡ cơ hội này thì về sau có mười vạn tám ngàn lượng bạc cũng không được ! Có một thiếu niên muốn kiếm chuyện nên chõ mồm vô hỏi : - Tấm kính bằng đồng có chút xíu mà đòi giá cao quá vậy, thật là nói thách quá cỡ ! Ðâu, bà nói cho tôi nghe thử, tấm kính này có cái gì hay ? Người đàn bà nhà quê trả lời : - Tấm kính của tôi có nhiều cái hay lắm chứ ! Thứ nhất, nó có thể soi được tâm người thi...
Comments
Post a Comment