Skip to main content

Bài 1: Từ loại và thành phần câu trong tiếng anh.


Làm thế nào để nói và viết Tiếng Anh? Tất nhiên, ở đây tôi không nói đến việc nói hay như người bản địa mà dừng lại ở việc nói thế nào cho đúng, viết thế nào cho đúng và người nước ngoài hiểu được bạn nói gì. Như vậy đã là một thành công lớn cho người học tiếng anh. Vậy, làm thế nào ?
Những thứ bạn cần chuẩn bị là 2,000 từ tiếng anh khác nhau và biết cách sắp xếp chúng sao cho đúng trong câu.
Tôi có một câu hỏi: Khi bạn tra một từ mới, thứ gì là thứ bạn quan tâm nhất: nghĩa của từ, từ loại, hay các dạng thức của từ (1 từ có thể nhiều dạng thức như: danh từ, tính từ, động từ, giói từ). Nếu bạn chỉ quan tâm tới nghĩa của từ thì đấy là sai lầm lớn nhất của bạn. Ít nhất bạn cần biết được nghĩa và từ loại. Vì sao ư?
Chỉ khi bạn biết được nó là từ loại gì thì bạn mới biết được vị trí của nó nên ở chỗ nào trong câu. Và việc bạn cần làm là sắp xếp các từ đấy theo quy tắc để được một câu hoàn chỉnh. Vậy bạn biết được mình cần làm những gì rồi đúng không. Học quy tắc sắp xếp và biết được những từ cần sắp xếp thuộc. Một lưu ý nữa 2,000 từ khác nhau tôi nói ở trên là 2,000 không bao gồm các dang thức của từ đó. Ví dụ: sudden (adj) và suddenly (adv) chỉ coi là một từ. Bạn có thể nghĩ 2,000 từ là quá nhiều nhưng thật ra nó chỉ bằng 1% một quyển từ điển tiêu chuẩn. Vì vậy theo tôi nghĩ nó khá là ít. Điều cốt yếu bạn kiên trì tới đâu. Bạn cũng có thể sẽ hỏi vậy 99% kia số lượng từ kia thì sao? Đơn giản, là chúng ít được sử dụng và mang ít nghĩa. Dù trong các cuộc hội thoại hay một văn bản người ta thường thích hay đúng hơn là phải nên sử dụng nhũng từ đơn giản mang cùng ý nghĩa hơn là sử dụng những từ dài, khó nhớ và khó sử dụng.
Vậy bắt đầu từ điều cơ bản nhất nhé, có thể những thứ này bạn đã biết.
Trong tiếng anh có tất cả 9 loại từ loại bao gồm:
1.      Mạo từ
2.      Đại từ
3.      Danh từ
4.      Động từ
5.      Tính từ
6.      Phó từ
7.      Giới từ
8.      Liên từ
9.      Thán từ
Và trong câu gồm các bộ phận sau:
1.      Chủ ngữ
2.      Động từ
3.      Bổ ngữ
4.      Tân ngữ

Bắt đầu bằng một câu đơn giản:
S (chủ ngữ) luôn là một danh từ hoăc một đại từ + V là động từ đã được chia.
a.      Câu có thành phần bổ ngữ
I speak. Đây là một câu theo đúng ngữ pháp gồm: chủ ngữ là đâị từ ngôi thứ nhất và động từ speak. Hai thành phần cốt yếu của 1 câu. Tuy nhiên, nó không xó nhiều ý nghĩa lắm nên bạn cần thêm thành phần cho nó có thể là bổ ngữ hoạc tân ngữ. Ở đây là bổ ngữ.
I speak english. Bổ ngữ english là một danh từ. Về cơ bản bổ ngữ có thể là: danh từ, tính từ và giới từ. Tùy thuộc vào ý bàn biểu đạt mà thêm bổ ngữ là gì.
Ví dụ: he appeared suddenly. Ở đây bổ ngữ suddenly là giới từ. Cần đăc biệt lưu ý tới giới từ mặc dù trong câu có chức năng làm bổ ngữ nhưng vị trí của nó trong câu không hoàn toàn nằm ở cuối câu mà có khi là giữa câu hoặc đầu câu tùy ý muốn biểu đạt và dạng giói từ. Có thể nó thuộc loại phức tạp nhất trong các loại từ loại. Tất nhiên về cơ bản bạn để nó cuối câu vẫn chấp nhận được.
           I feel tired.  Ở đây bổ ngữ tired là tính từ. Chỉ một động từ có thể được bổ nghĩa bằng tính từ mà thôi.
b.      Câu có thành phần tân ngữ.
Cần đăc biệt lưu tâm rằng: Tân ngữ luôn là danh từ hoặc đại từ, có thể chỉ người hoặc đồ vât, con vật.
Ví du: I gave him a book.
Ở đây him và a book là 2 tân ngữ. tân ngữ trực tiếp a book là chỉ thể trực tiếp chịu sự tác động của hành động. Để đơn giản bạn chỉ cần nhớ đồ vật luôn là tân ngữ trực tiếp và him là tân ngữ gian tiếp. Có thêm một cách sắp xếp câu nữa là.
I gave to him a book.
Vậy bạn cần nhớ cấu trúc là:
S + V + tân ngữ gián tiếp + tân ngữ trực tiếp hoặc S + V + tân ngữ trục tiếp + giới từ + tân ngữ gián tiếp.
Một ví dụ cho câu gồm cả tân ngữ và bổ ngữ:
He suddenly gives me money.

Thật ra nếu bạn quen với các từ các câu thì việc nói và viết không quá khó đối với bạn. Có thời gian ta sẽ tìm hiểu kỹ hơn. Nhìn chung đây là một bài viết giúp bạn định hình cấu trúc câu phục vụ cho việc học. 

Hẹn gặp lại!!!
“Bài viết được biên soạn bởi Hung Nguyen"


                                    

Comments

BÀI ĐĂNG ĐƯỢC XEM NHIỀU

Thuong Luong

Thuong Luong was common name of creatures which are in people’s imagines. They are distant relatives of dragons. While dragons are worshiped as gods, the gods ruled rivers and sea and the gods can make rains, Thuong Luong is not respected as dragons that the creatures are too amorous, combative, wild, and have bad behaviors. All most of them like to harm people.

List of Vietnamese fairy tales

Vietnamese  fairy tales includes many stories as Tam and Cam; So Dua; Hundred – knot- bamboo tree... which were spread in folk. Each stories has  its own meaning. I think I can not translate exactly each word into english but I will try my best to convey its meaning to you. Hope you like them!

The Tale of the Hundred - knot Bamboo tree

Once upon a time, there had a boy who was poor, had no field. Therefore, he found the way to work for a landlord. He was healthy, worked hard and great in working so the landlord wanted him to work for him long time without any pay. One day, he called the boy to come. "You are honest and healthy. If you agree to work for me in three years without pay, I will let you marry with my only daughter after that." The boy agreed. He believed completely. He worked very hard, help the landlord turn richer that he could build more houses, buy more fields and cattles. Then, time passed. Three years nearly crossed, the boy always remembered his master's promise while his master, the landlord didn't want to do his promise. He in secret had found another boy for his daughter, a son of another landlord in that area. Therefore, what he need was a reason to refuse the boy. One day, he called the boy to come. "You have worked very hard for three years, waken early, slept late....

Bài 1.6: Động từ “to be”.

Động từ “to be” là một động từ đặc biệt và gần như có nhiều dạng thức nhất trong nhóm động từ. Vì vây, để giải thích rõ ràng ý nghĩa và các sử dụng động từ “to be” là một vấn đề khá phức tạp. Mình sẽ có gắng giải thích một cách dễ hiểu nhất cho các bạn.

Tu Thuc and wonderland

A  boy, named Tu Thuc, lived in Tran dynasty. He was offspring of a mandarin and was taught carefully. When he was 20 years old, he got passed all contests the king organized. So, he was appointed to be district mandarin. Not like other mandarins he liked freedom, hated rules. He also didn’t like to swarm others. He liked to drink, do poetry and go sightseeing. A large temple stood in the area he managed. Peonies were grown in temple’s garden and they bloomed in every January that was also the time the temple had a Buddhist festival. Many people from anywhere gathered at there as the festival started. Tu Thuc had heard about the festival and wanted to go to there one time. He put on normal clothes that helped him not to be realized by others. He went alone to the temple. That time, Buddhism was national religion of the country so monks were people who had high positions. Monks set a rule that anyone who picked up flowers or broke boughs would be paid for that and if they ha...

144. Cổ tích bóng đêm

Ngày xưa, xưa thật là xưa, khi bóng đêm chiếm toàn bộ trái đất, bóng đêm tự cho mình là độc tôn, là duy nhất. Thời gian dần trôi, bên cạnh bóng đêm còn có ánh sáng mặt trời, ánh sáng của những vì sao le lói. Bóng đêm bây giờ không là duy nhất nữa. Phải chia sẻ khoảng không gian sống cho một kẻ có tên là ánh sáng .  Thế là bóng đêm rất ghét ánh sáng , ghét nhiều đến nỗi , bóng đêm chẳng thèm để ý đến ánh sáng nữa. Hễ đâu có ánh sáng thì bóng đêm quay lưng đi, chẳng cần nhìn làm gì, chẳng cần tiếp xúc với cái luồng sáng chói chang ấy. Bóng đêm là thế, có gì đó cô độc và lạnh lùng, vì muôn loài bây giờ chỉ thích ánh sáng thôi. Muôn loài vui chơi, đùa giỡn, sinh hoạt và lao động cùng ánh sáng. Còn khi bóng đêm đến, muôn loài chỉ muốn ngủ hoặc ngồi nhìn ngắm mà chẳng hề vui đùa với Bóng đêm. Thế là đêm thật buồn, thật cô độc và lạnh lẽo. Từ khi ánh sáng xuất hiện, bóng đêm ghét ánh sáng, hận ánh sáng, giờ đây bóng đêm tuyệt giao với ánh sáng và cũng chả thèm muôn loài. Mặc kệ, bó...

Truong Ba's soul inside Butcher's body

Once  upon a time, a person whose name was Truong Ba played Chinese chess very good, master of Chinese chess. None in his country could defeat him. Therefore, he won all prizes from chess contests. The rumor of his talent spread to China, the neighbor country, where had Mr. Ky Nhu also a master of chinese-chess. Ky Nhu wanted to play chess with him so he left his country, came to meet Truong Ba. They had done matches but none of them had the win till the third match Truong Ba made Ky Nhu be in stuck. Seeing Ky Nhu spent too long time thinking Truong Ba became arrogant. “Although De Thich was here he also can not help you to win this match” said Trương Ba. Meanwhile De Thich, chess god, was sitting on heaven had heard the insolent words. He mounted on a cloud, flew down and planed to let him know he was too arrogant. Ky Nhu and Truong Ba were playing, suddenly, an old man with long white beard and hair came. The old man guide Ky Nhu some mov...

The tale of "Banh Chung" and "Banh Day"

Once  upon a time, that had a king who was so old so he wanted to abdicate. He had had few wives who had given bird twelve sons. All of his sons had grown up and also were great people. The King was confused about choosing. “All of them are talent people. It is so difficult that I can choose a person and nobody can be jealous” said the King. vietnamesefairytales.blogspot.com “My Lord the king, we can have a contest” said a servant. “Oh, it is a good idea but what is subject of the contest?” said the king  “Meaning dishes, which we can put on ancestral altar” said the servant. “Great, let’s doing” said the king. The king called his son to come on and said:  “My sons, I don’t have many time and I want one of you to become the king. Now, anybody who can find dishes which not only are delicious but still have great meaning to put on ancestral altar will become the king.” 

217. Con Tằm

Ngày xưa, có một người con gái tên là Tơ cha mẹ đều mất sớm, phải đem thân đi ở hầu hạ một bà góa giàu có. Tánh tình của bà chủ nhà ác nghiệt quá đỗi khiến một hôm thị Tơ phải bỏ trốn đi, chạy vào một khu rừng, nghĩ bụng thà chết vào miệng thú dữ còn hơn là ở mãi trong cảnh khốn khổ bị hành hạ hàng ngày. Thị Tợ đi được một quãng khá xa, phần bấy lâu nay ăn uống thiếu thốn đuối sức, phần vất vả băng rừng lội suối, nên ngã ngất nằm trên một tảng đá. Thần núi ở đấy thấu rõ tình cảnh đáng thương của cô gái hiền lành thơ ngây mới theo dõi che chở. Khi thị Tơ bừng mắt tỉnh dậy tưởng chừng mình như vừa qua một giấc chiêm bao. Cảnh vật chung quanh khác hẳn lúc nàng ngất đi. Nàng thấy mình nằm ở trong một cái động, rêu trải mềm dịu như nhung, dưới chân một giòng suối đang chảy qua kẽ đá êm đềm như tiếng nhạc. Trước mắt nàng, vừa tầm tay với, vô số những trái cây ngon chín thắm lủng lẳng ở dây leo buông xuống như rèm che cửa động. Đang đói khát sẵn, nàng đưa tay lên hái ăn ngấu nghiến ngo...