Skip to main content

161. Ông Vua mê ngựa

Theo sử, nước Tầu, thời Chiến quốc, Sở Trang vương là ông vua rất thích ngựa. Ông cho một con ngựa ông quí nhất mặc áo thêu hoa, ở phòng đẹp, nằm giường có nệm êm, thức ăn tòan là táo khô, thứ ngựa rất thích ăn.
Được ít năm, con ngựa bị bệnh rồi lăn ra chết. Ngự y khám nghiệm thấy ngựa quá béo, bèn làm tờ trình cho nhà vua hay.
Sở Trang vương buồn rầu khôn xiết vì mất con ngựa quí, ra lệnh cho quần thần làm tang lễ long trọng cho ngựa, bắt các quan chuẩn bị dùng quan quách (trong quan ngòai quách) chôn theo nghi thức chôn cất quan đại phu.
Tả hữu nghe vậy đều can. Sở Trang vương chẳng những không chịu, còn ra lệnh cho bá quan:”Ai còn dám đem chuyện an táng ngựa quí của ta ra khuyên, ta sẽ không dung và định tội chết.” Các quan nghe xong nín lặng, không ai dám nói một câu.
Duy có một anh kép hài ở trong cung tên Ưu Mạnh, chuyên chọc cười để giải trí nhà vua vá các cung phi. Ưu Mạnh nghe được lệnh cấm can vua về việc an táng ngựa bèn từ sân rồng bước lên điện ngửa mặt khóc rống.
Nhà vua ngạc nhiên, hỏi vì sao? Ưu Mạnh lấy tay áo chùi nước mắt mà rằng:
“Ngựa này là vật đại vương yêu quí. Đại vương đang đường đường là ông vua nước Sở thì Đại vương làm gì mà chẳng được. Chôn cất ngựa quí mà chỉ dùng nghi lễ cho một quan đại phu thì nhỏ bé, đơn sơ quá. Xin hãy dùng nghi lễ như quân vương mới xứng đáng!”
Sở Trang vương rất đẹp dạ, hỏi tiếp:
“Thế phép chôn cất ra sao?”
Ưu Mạnh đáp:
“Nên dùng ngọc trạm làm áo quan, gỗ tế tâm làm quách, cho tòan bộ dũng sĩ mặc áo giáp đội mũ sắt đào mộ, mời thượng khách các nước Tề, Triệu đến làm bồi tế bên quan chủ tế, cho khách khanh các nước Hàn, Ngụy đứng tế phía sau. Khi tế thì phải theo nghi thức như ở nhà Thái miếu tức cũng dùng tam sinh là bò, dê, lợn làm tế phẩm, sau đó lại phong cho huyện vạn hộ để trông coi mồ mả của ngựa, cho con ngựa quanh năm được hưởng hương khói tế lễ!”
Nghe xong, Sở Trang vuơng có vẻ ngượng ngùng, bèn hỏi:
“Lỗi của ta nghiêm trọng đến thế ư? Làm thế nào đây?”
Ưu Mạnh đáp:
“Theo thần thì đại vương cứ theo cách đối xử với súc vật mà làm nghĩa là giao ngựa cho nhà bếp. Nhà bếp sẽ xả nó ra như con lợn, con dê, phân phát thịt cho các cung, viện và các quan. Nội trong nửa ngày ngựa sẽ được an táng trong con tì con vị của nhiều người. Cách đó là hay nhất.”
Sở Trang vương y lời, giao con ngựa cho nhà bếp giải quyết.

Comments

BÀI ĐĂNG ĐƯỢC XEM NHIỀU

The Tale of the Hundred - knot Bamboo tree

Once upon a time, there had a boy who was poor, had no field. Therefore, he found the way to work for a landlord. He was healthy, worked hard and great in working so the landlord wanted him to work for him long time without any pay. One day, he called the boy to come. "You are honest and healthy. If you agree to work for me in three years without pay, I will let you marry with my only daughter after that." The boy agreed. He believed completely. He worked very hard, help the landlord turn richer that he could build more houses, buy more fields and cattles. Then, time passed. Three years nearly crossed, the boy always remembered his master's promise while his master, the landlord didn't want to do his promise. He in secret had found another boy for his daughter, a son of another landlord in that area. Therefore, what he need was a reason to refuse the boy. One day, he called the boy to come. "You have worked very hard for three years, waken early, slept late....

List of Vietnamese fairy tales

Vietnamese  fairy tales includes many stories as Tam and Cam; So Dua; Hundred – knot- bamboo tree... which were spread in folk. Each stories has  its own meaning. I think I can not translate exactly each word into english but I will try my best to convey its meaning to you. Hope you like them!

Truyện 166. Vợ chàng Trương

Ngày xưa, ở làng Nam-xương có cô gái tên là Vũ Thị Thiết, người đã xinh đẹp lại thùy mị nết na. Nàng lấy chồng là Trương sinh vốn là người cùng làng. Trương sinh có tính cả ghen, hay để tâm xét nét vợ, nhưng vợ chàng thường giữ gìn khuôn phép nên không có chuyện gì xảy ra. Vợ chồng hương đượm lửa nồng chưa được bao lâu thì bỗng nghe tin chốn biên thùy có giặc, chồng vâng lệnh quan phải từ giã mẹ và vợ đi lính thú. Bấy giờ vợ đang có thai. Buổi chia tay thật là bịn rịn, mẹ chúc cho con chân cứng đá mềm, chồng khuyên vợ gắng phụng dưỡng mẹ già và nuôi con khôn lớn. Sau khi chồng trẩy được mươi ngày thì Vũ Thị Thiết sinh được một đứa con trai, đặt tên là thằng Đản. Thằng bé sởn sơ mạnh khỏe, còn bà nội của nó vì nhớ con sinh ra đau ốm. Vợ chàng Trương hết lòng mời thầy chạy thuốc, nhưng bệnh của mẹ chồng mỗi ngày một nặng, chẳng bao lâu thì mất. Nhờ có bà con xóm giềng, mọi việc tống táng đều lo liệu chu toàn. Đã mấy thu qua không thấy chồng...

Thuong Luong

Thuong Luong was common name of creatures which are in people’s imagines. They are distant relatives of dragons. While dragons are worshiped as gods, the gods ruled rivers and sea and the gods can make rains, Thuong Luong is not respected as dragons that the creatures are too amorous, combative, wild, and have bad behaviors. All most of them like to harm people.

Thanh Giong

Once  upon a time, a woman was old but she had not given birth a child. One day, when she went to her field, she saw a stranger footsore on the ground. The big footsore made her surprise and said: “omg, this footsore is so big” the she put her foot into the footsore. More 9 months later, she gave birth to a little boy named Giong. The boy was extraordinary that he was over three years old but had not spoken. He only knew lying and smiling. vietnamesefairytales.blogspot.com That year, the enemies they were known An planed to attack the country of the boy. They were merciless. Wherever they had gone, houses were ruined, fields were fired, people were killed. The sight behind them is mess of corpse and blood and ashes.The King was worry he forced his servants to look for person who could fight against the enemies.  One day, a servent went to Giong’s village while the woman was holding the boy in her arms, she said sadly that: “Giong, I wonder that when you hav...

Bài 1.6: Động từ “to be”.

Động từ “to be” là một động từ đặc biệt và gần như có nhiều dạng thức nhất trong nhóm động từ. Vì vây, để giải thích rõ ràng ý nghĩa và các sử dụng động từ “to be” là một vấn đề khá phức tạp. Mình sẽ có gắng giải thích một cách dễ hiểu nhất cho các bạn.

167. Ông quan chăn trâu

Mãi đến ngày nay, dân làng vẫn luôn nhớ ơn Bùi Cầm Hổ, một kẻ chăn trâu nghèo khổ, nhờ tài trí mà được làm quan, quay về lo lắng cho sự ấm no của đồng bào mình. Vào đời nhà Lê, ở vùng Kẻ Treo, sát chân núi Hồng Lĩnh, có một chàng trai mồ côi cha mẹ nghèo khổ tên là Bùi Cầm Hổ. Lúc còn nhỏ, Hổ có đi học dăm ba chữ với một cụ đồ già nên cũng biết chút ít, nhưng khi chàng vừa lớn lên thì cha mẹ qua đời mà chẳng để lại gì, một thân một mình, không anh em, không cha mẹ, Hổ đành sống bằng nghề đốn củi. Một hôm, Hổ bắt được một con trâu đi lạc, chàng nghĩ thầm: - Có lẽ trâu của làng mình đây! Hổ dắt trâu về và nói với dân làng: - Ai có trâu lạc ra mà nhìn nè! Chủ con trâu ấy là ông Bá. Ông liền mừng rỡ bảo: - Ồ! Cảm ơn chú Hổ. Trâu nhà tôi đó! Thấy Hổ chân thật, ông Bá liền đề nghị với dân làng: - Tôi cử chú Hổ chăn trâu cho cả làng này, bà con có đồng ý không? Dân làng vui vẻ tán thành, Hổ được mọi người tín nhiệm và dựng cho một căn lều sát chân núi, chàng mừng rỡ nhủ thầm tro...