Skip to main content

173. Sự tích Hoa Hồng

Thuở xưa ,thế giới chưa hình thành quốc gia ,phương tây chỉ chia ra từng lãnh thổ và mỗi lãnh thổ có 1 vị lãnh chúa cai trị .Tại vùng đất nọ , cuộc sống như bao vùng khác ;có cậu bé mồ côi tên Rose ,được cưu mang bởi 2 vợ chồng già không con .

Thời gian qua mau , 2 cụ mất và bỏ Rose 1 mình trên thế gian.Rose 20 tuổi , sinh sống bằng nghề chăn cừu .Ngày qua ngày , cuộc sống trôi đi vô vị .Cho đến 1 hôm ,Rose ngồi suy nghĩ về cuộc đời mình :chẳng lẽ sống vô vị đến cuối đời hay sao ?,thẩn thờ cho đến trời sụp tối ,Rose lùa đàn cừu về .Khi đi ngang lâu đài của lãnh chúa ,chuyện bất ngờ đã xảy ra :

Ánh trăng tròn sáng vằng vặc treo lơ lửng bên cạnh lâu đài màu đen vì tối- một cảnh vô cùng huyền bí , thật đẹp !- Chàng say mê nhìn ...;bất chợt Rose thấy có 1 cô gái cũng đang ngắm trăng với mình trên cửa sổ tòa lâu đài ,hình ảnh ánh trăng làm nền cùng khuôn mặt nhìn ngang của cô gái ấy đã làm Rose ngây ngất và thương thầm cô ta ,Rose đã có mục tiêu! Xin giới thiệu cô gái ấy là con của lãnh chúa , thời đại bấy giờ gọi cô ta là công nương .

Tình yêu đơn phương đã làm tim Rose thổn thức bao đêm , rồi chàng đã suy nghĩ ra 1 việc làm để an ủi tình yêu của mình tuy hơi ngu ngu.Đó là : bán 1/2 số cừu đi ...để mua và học đàn .

Vậy là , hàng đêm ...phía dưới lâu đài...nơi vách đá ...có 1 người ngồi đàn.Tiếng đàn văng vẳng lên lâu đài , nơi công nương ở.Và,tiếng đàn ấy như hiểu rõ nỗi lòng của công nương - tuy có đầy đủ mọi thứ vật chất , nhưng đổi lại là cuộc sống tù túng thiếu tự do .Tiếng đàng dần làm công nương để ý ;hôm nọ công nương sai tỳ nữ xuống xem ai đang đánh đàn .Khi thấy bóng người từ lâu đài đi ra , Rose quá sợ hãi (-chẳng lẻ lãnh chúa nghe tiếng đàn của mình ,ổng tưởng thằng nào khùng ...cứ đánh đàn ban đêm hoài nên kêu lính ra bắt mình-) và núp vào bụi cây .

Sau khi biết người đó là tỳ nữ , Rose biết rằng công nương đã để ý tiếng đàn của mình .Thành công ngoài dự tính ban đầu rồi ( vì khi chàng học đàn chỉ muốn đàn cho công nương nghe , ko nghĩ chuyện trèo cao ).Vậy là chàng lại suy nghĩ và quyết định làm 1 việc ngu ngu thứ 2 :bán nốt số cừu còn lại ...để mua bộ đồ dzía giả danh công tử nhà giàu kua công nương.Trời không phụ người có lòng ,1 ngày nọ công nương đã xuống tìm chàng .Và...chuyện gì tới nó đã tới ...họ đã yêu nhau :công tử và công nương.

Nhưng giấy nào đâu gói được lửa ....sau 1 thời gian bên nhau nàng đã biết danh công tử kia chỉ là vỏ bọc bề ngoài của Rose.Một hôm ,nàng đã nói với Rose :"Chàng Rose của thiếp , nếu chàng yêu thiếp thì chàng hãy làm được 2 việc này.Một là chàng phải có địa vị trong xã hội.2 là chàng phải tìm cho thiếp 1 bông hoa màu trắng ,thân cây nó có gai nhọn, mà loài hoa này chưa từng gặp ."-Công nương chỉ chế cho khó thôi...hix hix

Thằng Rose ngu ngốc nào có ăn học mà hiểu được ý ẩn dụ của 2 yêu cầu đó .Vậy là Rose lại trằn trọc suốt đêm suy nghĩa để thực hiện công yêu cầu của nàng .

Rose quyết định gia nhập quân đội ! Bởi vì, con đường tiến thân nhanh nhất trong xã hội lúc bấy giờ là vào quân đội .Xin nói thêm : khi gia nhập quân đội , sẽ có 1 luật chơi : solo tay đôi với cấp trên :win=thăng cấp,lose=bị thương.Nhưng với sức mạnh của chàng trai chăn cừu-sức mạnh tình yêu, Rose đã dần dần trở thành 1 vị tướng quân -tướng Rose .

Tướng Rose đã vững địa vị sau bao lần chinh chiến thắng lợi , lãnh thổ sơ khai dần lớn mạnh ra...Hoàn thành yêu cầu 1 ! Nhưng ,thế còn loài hoa ? đó ở đâu ?

Sau mỗi lần thắng trận , Rose đều cùng tùy tùng của mình truy tìm loài hoa...nhưng vẫn ko ra .Và như mọi lần , sau khi thắng trận Rose đi tìm loài hoa ấy cùng tùy tùng .Nhưng không may ...

Trên đường đi tìm , trên con đường nhỏ , 1 hẻm núi ( như trong film Cổ máy thời gian _ Cổ Thiên Lạc đóng vậy ) Rose đã bị phục kick .Ý lộn , phục kích .Tên rơi như mưa , đá rớt như...mưa luôn...

Tàn bộ tùy tùng của chàng đều bị chết.Riêng Rose đã thoát thân ( nhân vật chính mà ).Chàng chạy thẳng thật nhanh ...đến 1 đồng cỏ xanh tận chân trời.Rose buồn vì mất các anh em chiến hữu...bất ngờ chàng thấy 1 bông hoa màu trắng...giữa cánh đồng -hết buồn liền!Lại gần xem , thì loài hoa trắng này có gai trên thân!Mừng rỡ , chàng nâng niu bông hoa đó và quay ngược lại để đem vìa "khoe với công nương",báo cáo hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao...Nhưng ...khe núi ấy nào cho chàng may mắn thứ 2?tên vẫn rơi...đá cũng vẫn rơi...chàng thì cứ chạy...bịch..Rose té gà...

Phương xa,nơi quê nhà ,công nương hay tin tướng Rose bị phục kích,chưa có tin tức.Công nương đã trốn khỏi lâu đài đi tìm chàng.

Đến nơi thì xác Rose đã lạnh cứng ,nhưng trên tay chàng...ôm trong ***g ngực 1 cây hoa,1 cây hoa có gai (theo iu cầu của ).Tay Rose bị gai trên thân loài hoa ấy đâm chảy máu , máu của chàng thấm vào cánh hoa , loài hoa trắng ban đầu giờ lại là bông hoa màu đỏ như máu .

Quá đau xót,công nương bật khóc !Nước mắt nàng rơi xuống mặt Rose...(Rose chết thiệt rồi,truyện này ko có phép lạ đâu.)

Nàng nhìn lên trời cao và trách mình:
-Trời ơi,vì sao tôi không biết trân trọng tình yêu ,lại quan tâm vẻ bề ngoài.Để rồi giờ đây tôi đã mất đi 1 tình yêu , 1 tình yêu chân chính !
Và vị công nương ấy đã mất tích cùng xác tướng Rose.Lời đồn về công nương thì nhiều ;trong đó có 1 tin như sau :
Tại đất nước Hungary - xứ sở của loài hoa hồng , có 1 bà lão 
sồng 1 mình trồng toàn hoa hồng đỏ .

Comments

BÀI ĐĂNG ĐƯỢC XEM NHIỀU

List of Vietnamese fairy tales

Vietnamese  fairy tales includes many stories as Tam and Cam; So Dua; Hundred – knot- bamboo tree... which were spread in folk. Each stories has  its own meaning. I think I can not translate exactly each word into english but I will try my best to convey its meaning to you. Hope you like them!

Thuong Luong

Thuong Luong was common name of creatures which are in people’s imagines. They are distant relatives of dragons. While dragons are worshiped as gods, the gods ruled rivers and sea and the gods can make rains, Thuong Luong is not respected as dragons that the creatures are too amorous, combative, wild, and have bad behaviors. All most of them like to harm people.

The third wife of Cai Vang.

Once  upon a time, Hoang Van area was managed by a mandarin. People called him Cai Vang. When he was child, he picked up a pearl. That was a magical pearl. It helped him not to be harm by any arrow. All arrows turned to other direction when they flew nearly him. Cai Vang had brought the pearl with him every time since he got it. While the time he was mandarin, he used taxes for himself. Therefore, he was imprisoned and tortured. One day, soldiers escorted him cross a forest. When they spent very litte noticing on him, he ran. Soldiers chased after him and shot arrows toward him. Because of magical pearl, he could escape safely. From that time, Cai Vang grouped people and trained them. He planned to fight against the king. He called himself Thuong Cong. vietnamesefairytales.blogspot.com Cai Vang had three wifes. His third wife was great in martial arts though she was only 20 years old. Before he started to fight he called three wifes to come and ask: “I am now sitting ...

The tale of waiting - husband stone

Once  upon a time, a couple had born two children one boy and one girl. The boy was 11 years old and his sister was 6 years old. Everyday when the couple went to farm to work they always asked the boy to take care of his sister. His mother usually added: “Don’t make your sister cry. Your father will punish you if you do.” vietnamesefairytales.blogspot.com Everyday, the boy and the girl played in their garden together or play with your friend around their house. Until they were bored they stopped playing to eat some sugar canes. The boy used to take a knife to cut sugar canes.     One day, when the boy took the knife cut a sugar cane but the blade flew toward his sister’s head although the hilt was in his hand. The girl was fainting immediately, blood poured from her head. The boy was very scared he thought he had made a very serious mistake. He believed that his father would kill him. Therefore, he left his home and went away. He went to hide himself fr...

So dua - Coconut boy

Once upon a time, there in a village had a couple who worked as servants for a landlord. Although they were over fifty years old, they had ever not had a child. They were sad about that, but they had never given up to dream about a child. One day, it's a very hot day, when the wife was working in the field and felt very thirsty. She seeked for water, but she didn't see any but a little water in a skull which was in a hole beside an ancient tree. She had no choice but to drink it. Right the moment she drank, the feeling of cold water running from her throat to her stomach made her felt very comfortable. As a magic, she was pregnant after that short time. Then, the husband died before he got the happiness looking his child be born. After nine months and ten days, the wife gave birth a son but he didn't look like any child on the world. He had no feet, no leg, and even no body. He just had a head with full of eyes, nose, ear, hair and mouth on it. He didn't ugly but was ...

Thanh Giong

Once  upon a time, a woman was old but she had not given birth a child. One day, when she went to her field, she saw a stranger footsore on the ground. The big footsore made her surprise and said: “omg, this footsore is so big” the she put her foot into the footsore. More 9 months later, she gave birth to a little boy named Giong. The boy was extraordinary that he was over three years old but had not spoken. He only knew lying and smiling. vietnamesefairytales.blogspot.com That year, the enemies they were known An planed to attack the country of the boy. They were merciless. Wherever they had gone, houses were ruined, fields were fired, people were killed. The sight behind them is mess of corpse and blood and ashes.The King was worry he forced his servants to look for person who could fight against the enemies.  One day, a servent went to Giong’s village while the woman was holding the boy in her arms, she said sadly that: “Giong, I wonder that when you hav...

The tale of watermelon

Once  upon a time, a young man whose name was Mai An  Tiem   was a slave. He was sold to a King named Hung   Vuong . Mai An   Tiem   was clever, he   learned   vietnamese   language very fast.   Futher , he knew so many stories, places and could do everything so good so he was liked by Hung   Vuong   very much that wherever Hung   Vuong   had come he also came with him. Three years later, he was Hung   Vuong   let to become a noble and was stayed in a building near the castle. Besides, Hung   Vuong   made his daughter become his wife.  Mai An   Tiem   now had wife, a five-year-old son, servants and assets. He seemed to lack nothing. Although he had never been arrogant people still were jealous with his his luck. vietnamesefairytales.blogspot.com One day, people who were participating in a party complimented as much as they could but he only said: “That because of ...

Clever wife has idiot husband

Long  time ago, that had a woman working as a weaver. She was clever woman but had an idiot husband. One day, she gave rolls of cloth to his husband and said: “Sell them only if people pay two hundreds and forty coins  a roll.” vietnamesefairytales.blogspot.com The husband went to market to sell he spent much time staying at market, inviting people to take a look his cloth but he didn’t sell any roll. Till an old man came and bought two rolls but he didn’t bring money. Therefore, the old man said to him: “Come to my home to get your money after you finish. My home is also in this village.” “Where is your home?”, asked the husband. “I live in a place which has a crowded market without sellers, has flutes spread tunable noise by themselves and has one-knot bamboo tress.”, said the old man then he went. Late afternoon the husband pucked up his cloth and went to find the old man. He asked people about the place the old man had described but none knew the place ha...

Truyện 166. Vợ chàng Trương

Ngày xưa, ở làng Nam-xương có cô gái tên là Vũ Thị Thiết, người đã xinh đẹp lại thùy mị nết na. Nàng lấy chồng là Trương sinh vốn là người cùng làng. Trương sinh có tính cả ghen, hay để tâm xét nét vợ, nhưng vợ chàng thường giữ gìn khuôn phép nên không có chuyện gì xảy ra. Vợ chồng hương đượm lửa nồng chưa được bao lâu thì bỗng nghe tin chốn biên thùy có giặc, chồng vâng lệnh quan phải từ giã mẹ và vợ đi lính thú. Bấy giờ vợ đang có thai. Buổi chia tay thật là bịn rịn, mẹ chúc cho con chân cứng đá mềm, chồng khuyên vợ gắng phụng dưỡng mẹ già và nuôi con khôn lớn. Sau khi chồng trẩy được mươi ngày thì Vũ Thị Thiết sinh được một đứa con trai, đặt tên là thằng Đản. Thằng bé sởn sơ mạnh khỏe, còn bà nội của nó vì nhớ con sinh ra đau ốm. Vợ chàng Trương hết lòng mời thầy chạy thuốc, nhưng bệnh của mẹ chồng mỗi ngày một nặng, chẳng bao lâu thì mất. Nhờ có bà con xóm giềng, mọi việc tống táng đều lo liệu chu toàn. Đã mấy thu qua không thấy chồng...