Skip to main content

175. Vua chích chòe

VUA CHÍCH CHOÈ

Nhà vua chỉ có một người con gái .Công chúa đẹp tuyệt trần , nhưng vì vậy công chúa kiêu ngạo và chối từ hết người này tới ngừơi kh1c, không những vậ lại còn chết iễu , nhạo báng họ .Có một lần, nhà vua cho mời các chàng trai ở khắp các nước gần xa tới và mở tiệc linh đình để chọn phò mã .Khách đứng thành hàng theo ngôi thứ , đứng trên cùng là vua các nước rồi đến các công tước , các ông hoàng , các bá tước , các nam tước , các bá tước , các nam tước, cuối hàng là những người dòng dõi quý tộc .Công chúa được dẫn đi xem mặt . Chẳng ai được công chúa tha , người nào nàng cũng có cớ để giễu cợt .Người thì nàng cho là quá mập , nàng đặt tên là thùng tô nô, người thì lại quá mảnh khảnh, nàng nói , mảnh khảnh như thết thì gió thổi bay , người thứ ba thì lại lùn,nàng chê: lùn lại mập thì vụng về lắm , người thứ tư măt mày xanh xao,bị đặt tên nhợt nhạt như chết đuối , người thứ năm mặt đỏ như gấc, nàng gọi Xu Đồng đỏ , người thứ sáu đứng dáng hơi còng , nàng chê là cây non sấy là cong cớn.Nhìn ai nàng cũng tìm cách nhạo báng , nàng lấy làm khóai chí khi thấy một người có cằm hơi chẳng khác gì chim chích choè có moẻ , từ đó trở đi ông vua tốt bụng ấy có tên là vua chích choè.
Thấy con mình chỉ giễu cợt , nhạo báng và chối từ tất cả mọi người có mặt trong buổi kén phò mã ,nhà vua nổi cơn thịnh nộ và ban truyền , nếu có người ăn mày nào đi ngang qua cung vua,vua sẽ gả công chúa cho người ấy.
Vài hôm sau có một người hát rong đi qua, đứng ngay dưới cái cửa sổ và cất tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu.Nghe vậy nhà vua ban truyền:
_Hãy gọi tên hát rong vào cung.
Với bộ quần áo rách rưới , bẩn thỉu , người hát rong đi vào cung vua, hát cho vua và công chúa nghe , rồi đưa tay xin tiền thưởng.Nhà vua bảo :
_Ta rất ưng tiếng hát của ngươi , vì vậy ta sẽ gả con gái ta cho ngươi.
Công chúa sợ hãi , nhưng nhà cua vẫn nói :
_Cha thề rằng sẽ gả con cho người ăn mày đầ tiên đi qua cung vua , cha muốn giữ lời thề đó.
Mọi van xin đều không có ích gì. Linh mục được mời ngay tới để làm hôn lễ công chúa lấy người hát rong .Hôn lễ cữ hành xong, nhà vua bảo:
_Theo tục lệ, vợ một người hát rong không được ở lâu lại tron gcugn vua, giờ thì con phải đi theo chồng ra khỏi cung.
Người hát rong cầm tay nàng, cả hai đi ra khỏi cung vua, nàng phải đi bộ theo chồng . Tới một khu rừng rộn lớn, nàng lên tiếng hỏi;
_Chà , rừng đẹp này của ai?
_Rừng của vua chích choè.Nàng lấy người đó, rừng kia của nàng.
_Tôi cô gái dịu hiền đáng thương, đáng ra nên lấy ông vua chích choè .
Một lúc sau họ tới một thảo nguyên , công chúa lại hỏi :
_Thảo nguyên xanh đẹp của ai?
_Thảo nguyên của vua chích choè,. Nàng lấy người đó , thảo nguyên của nàng.
_Tôi cô gái dịu hiền đáng thương , đáng ra nên lấy ông vua chích chòe.
Rồi họ tới một thành phố lớn , công chúa lại hỏi :
_Thành phố mỹ lệ này của ai?
_Thành phố mỹ lệ của vua chích chòe .Nàng lấy người đó , thành kia của nàng.
_Tôi cô gái dịu hiền đáng thương , đáng ra nên lấy ông vua chích choè.
Người hát rong nói :
_Tôi chẳng hài lòng tí nào cả, tại sao nàng cứ luôn luôn mong có một người chồng khác, thết tôi không xứng đáng hay sao?
Cuối cùng họ tới trước một túp lều nhỏ xíu , công chúa thốt lên:
_Trời ơi , nhà gì mà bé ẩm ương, nhà ai mà nhỏ, thảm thương thế này?
Người hát rong đáp:
_Nhà của anh , của nàng, nơi chàng thiếp sống chung.
Công chúa phải cúi gập người xuống mới đi qua được chiếc cửa ra vào thấp lè tè.
Công chúa hỏi :
_Người hầu của anh đâu ?
Người hát rong đáp:
_Người hầu nào ? Muốn làm gì thì tự mình làm lấy.Gìơ em hãy nhóm bếp nấy ăn đi , anh mệt lắm rồi.
Nhưng công chúa đâu có biết nhóm bếp và nấu ăn, người hát rong đành phải nhúng tay vào làm công việc mới xong . Bữa ăn thật đạm bạc , ăn xong cả hai mệt lăn ra ngủ ngay.
Hôm sau , khi trời vừa hừng sáng chồng đã đánh thức vợ dậy để làm việc nhà .Cứ như vậy họ sống được với nhau mấy ngày thì lương ăn dự trữ hết.Người chồng nói với vợ:
_Mình ạ , chỉ ngồi ăn không kiếm thêm được gì cả cứ như thế này mãi chắc không được lâu , hay là em đan sọt bán.
Chồng vào rừng lấy tre nứa về, vợ chẻ lạt đan sọt.Nhưng bàn tay mềm mại của nàng bị cạnh sắc của tre nứa cứa chảy rỉ máu .Chồng nói:
_Thế thì không được , có lẽ dệt vải hợp với em hơn.
Nàng ngồi tập quay sợi nhưng rồi những ngón tay mềm mại của nàng lại bị sợi cứa , máu chảy rơi xuống nền nhà. Người chồng nói :
_Em thấy không, em chẳng được việc gì cả, sống với em thật là khổ.Gìơ chắc ta phải xoay ra đi buôn nồi và bát đĩa . Em ngồi ở chợ và bán hàng .
Nàng nghĩ bụng :
_Nếu như dân nước mình họ tới đây mua bán , nhìn thấy mình ngồi bán hành ở chợ chắc họ sẽ dè bỉu nhạo báng mình.
Việc không thể trách được nên nàng đành phải ra làm , nếu không thì chắc chắn sẽ chết đói. Thoạt đầu ,mọi chuyện đều có vẻ tốt lành, thấy ngừơi bán hành dễ thương nên khách mua đông, họ trả tiền hàng mà không hề mặc cả , thậm chí có người trả tiền nhưng không lấy hàng .Với số lời do bán hàng hai vợ chồng sống cũng sung túc .Có lần hàng bán đã , chồng lấy hàng mới về cho vợ bán ở chợ .Nàng đang ngồi coi hàng thì có một anh chàng hiệp sĩtừ xa phi ngựa lao thẳng vào chợ làm cho đống hàng sành sứ của nàng đổ vỡ hết cả thành àhng nghìn mảnh lớn nhỏ ngổn ngang ở chợ.Nàng ngồi ôm mặt khóc nức nở , không biết cuộc đời rồi sẽ ra sao , nàng la khóc :
_Trời , khổ thân tôi thế này , còn mặt mũi nào mà nhìn chồng nữa !
Về nhà nàng kể cho chồng nghe chuyện chẳng may ấy .Nghe xong chuyện chồng nói :
_Đời thuở nhà ai lại thế , bán sành sứ mà lại ngồi ngay đầu chợ chỗ người ta qua lại , khóc làm chi nữa .Anh thấy em chẳng làm gì đến đầu đến cuối .Lúc nãy anh có đến cung vua hỏi xem nhà bếp có cần người phụ không , họ hứa sẽ nhận em vào làm và nuôi cơm.
Gìơ đây công chúa là một chị phụ đầu bếp , thôi thì thượng vàng hạ cám việc gì cũng phải làm.Hai bên tạp dề nàng buốc chặt hai chiếc nồi con, nàng bỏ phần cơm của mình vào đó mang về nhà để hai vợ chồng cùng ăn.
Lần ấy trong cung vua tổ chức hôn lễ cho hoàng tử con đầu lòng của nhà vua , tò mò chị phụ đầu bếp cũng len vào đứng trước cửa ngó vào.
Khi đèn lần lượt thắp sáng , cảnh đẹp lộng lẫy trong cung vua mới hiện lên hết , khách lần lượt bước vào phòng đại tiệc , cảnh cũng như người nom vào thật huy hoàng , tráng lệ ,ai thấy cũng phải vui mắt .Lúc này chị phụ bếp thấy lòng buốn tủi thay cho số phận của mình , cũng chính vì những đức tính ấy đã làm nàng trở nên thấp hèn và khổ cực như bậy giờ .Kẻ hầu người hạ ra vào tới tấp ,bưng lên cho khách toàn sơn hào hải vị,mùi thơm nức mũi .Thỉnh thoảng kẻ hầu người hạ lại ném cho ít đồ thừa , nàng cúi nhặt cho vào nồi.Bỗng hoàng tử bước vào ,lụa là châu báu đầy người,cổ đeo dây chuyền vàng .Nhìn thấy người đẹp đứng ngó bên cửa , hoàng tử nắm tay nàng, muốn cùng nàng vui nhảy, nhưng nàng sợ hãi giật tay lại.
Nàng nhận ra đó chính là vua chích chòe ,người đã từng muốn làm phò mã và bị nàng nhạo báng , từ chối.Nàng cố sức giật tay lại nhưng chẳng ăn thua gì, vẫn bị chàng kéo vào tới giữa phòng làm dây buộc nồi đứt , hai cái nồi rơi xuống đất , xúp và bánh mì vung ra khắp nền nhà.khách khứa và những người đứng đó thấy cảnh tượng đấy đếu bật cười và chêm pha những lời nhạo báng.Xấu hổ quá, nàng ước gì độn thổ xuống sâu 1000 sải tay.Nàng giật mạnh một cái khỏi tay vua chích chòe , lao thẳng ra phía
cửa để chạy trốn , nhưng mới tới được cầu thang lại bị một người đàn ông lôi lại , khi định thần được, nàng thấy người đó lại chính là vua chích choè.Chàng vui vẻ nói nhỏ vào tai nàng :
_Em đừng có sợ hãi , người hát rong sống chung với em trong căn lều lụp xụp chính là anh.Vì yâu em nên anh đóng giả người hát rong.Chính anh cũng là kỵ sẽ cho ngựa chạy đổ vỡ hết hàng sành sứ của em .Tất cả những việc đó chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu ngạo của em và để trừng phạt tính ngông cuồng thích nhạo báng người khác của em.
Lúc ấy nàng bật ào lên khóc nức nở và nói:
_Em đã làm những điều sai trái ,thật không xứng đáng là vợ của anh.
Chàng đáp:
_Em đừng buốn nữa, những ngày cay đắng đã qua, giờ chúng ta làm đám cưới.
Nàng vào thay quần áo, các nữ tỳ mang lại cho nàng nhữn bộ quần áo lộng lẫy.
Vua cha và toàn thể triều đình đều có mặt , chúc mừng công chúa kết hôn với vua chích choè.Nỗi vui mừng thật sự cũng bắt đầu từ đây.

Comments

BÀI ĐĂNG ĐƯỢC XEM NHIỀU

Bài 1.5: Cách sử dụng at, on, in cho thời gian, ngày, tháng, năm, mùa.

Chào các bạn! Bởi vì mình có hay dich truyện và một vài thứ linh tinh khác nên thường bắt gặp ngày, tháng năm. Thật ra khôngkhó để sử dụng đúng nhưng mỗi lần cần đến mình lại phải tra lại tra cứu. Điều đó rất mất thời gian nên hôm nay mình viết một bài liên quan đến at, on, in + thời gian để giúp bạn nào chưa biết và giúp chính mình nhớ được cách sử dụng của các giới từ at, on, in và dạng thời gian được theo sau giới từ đó.

The tale of watermelon

Once  upon a time, a young man whose name was Mai An  Tiem   was a slave. He was sold to a King named Hung   Vuong . Mai An   Tiem   was clever, he   learned   vietnamese   language very fast.   Futher , he knew so many stories, places and could do everything so good so he was liked by Hung   Vuong   very much that wherever Hung   Vuong   had come he also came with him. Three years later, he was Hung   Vuong   let to become a noble and was stayed in a building near the castle. Besides, Hung   Vuong   made his daughter become his wife.  Mai An   Tiem   now had wife, a five-year-old son, servants and assets. He seemed to lack nothing. Although he had never been arrogant people still were jealous with his his luck. vietnamesefairytales.blogspot.com One day, people who were participating in a party complimented as much as they could but he only said: “That because of ...

List of Vietnamese fairy tales

Vietnamese  fairy tales includes many stories as Tam and Cam; So Dua; Hundred – knot- bamboo tree... which were spread in folk. Each stories has  its own meaning. I think I can not translate exactly each word into english but I will try my best to convey its meaning to you. Hope you like them!

Thuong Luong

Thuong Luong was common name of creatures which are in people’s imagines. They are distant relatives of dragons. While dragons are worshiped as gods, the gods ruled rivers and sea and the gods can make rains, Thuong Luong is not respected as dragons that the creatures are too amorous, combative, wild, and have bad behaviors. All most of them like to harm people.

GIỠ HAO JRANG chapter 15

AtauYangBul’s power source things was hidden in Dark forest and stood by Black sea. They were spider webs in deep Dark forest and ancient trees stood by Black sea. It’s very difficult for people to find out where the spider webs and ancient trees were because very few people could go to there dark and dangerous. Most of people scared to approached the Dark forest where dangerous creatures stayed. People would died because of losing their way or they met the creatures. And in the deep heart of Dark forest there were spider webs which gave AtauYangBul power. Black sea it was a dead sea no living creature could lived after it touch on its water. There were on souls which were killed by the Black sea. But, there stood ancient trees, no leaves and dry twigs but they still alived and gave AtauYangBul power.

Bài 14: Danh từ đếm được số ít và số nhiều và quy tắc thêm chuyển từ danh từ đếm được số ít sang số nhiều.

      Như chúng ta đã biết danh từ thường phân thành nhiều loại nhưng về mặt ngữ pháp bạn chỉ cần biết danh từ gồm hai loại: danh từ đếm được và danh từ không đếm được. Về cơ bản mình sẽ nói qua một chút về danh từ đếm được và danh từ không đếm được vì bài này chủ yếu xoay quanh danh từ đếm được. Về bản chất danh từ đếm được là những từ bạn có thể kiểm soát nó bằng mặt số lượng tức là bạn có thể đếm 1, 2, 3 cái gì đó và nó có sự phân biệt giữa số ít (một) và số nhiều (hơn một) của loại từ này trong ngữ pháp của câu. Ví dụ: I have  bananas và  I have  a banana  có sự khác biệt rõ ràng, bạn có nhận thất mạo từ  “a”  ở trước banana không? Thêm nữa Bananas  are  yellow và a banana  is  yellow bạn có nhận thấy động từ đi kèm có sự khác biệt không; danh từ số nhiều sẽ tương đương vói ư chỉ ngữ they và danh từ số ít sẽ tương đương vói it. Cơ bản là thế. Còn về danh không đếm được thì bạn phải cân, đo, đong như những...

So dua - Coconut boy

Once upon a time, there in a village had a couple who worked as servants for a landlord. Although they were over fifty years old, they had ever not had a child. They were sad about that, but they had never given up to dream about a child. One day, it's a very hot day, when the wife was working in the field and felt very thirsty. She seeked for water, but she didn't see any but a little water in a skull which was in a hole beside an ancient tree. She had no choice but to drink it. Right the moment she drank, the feeling of cold water running from her throat to her stomach made her felt very comfortable. As a magic, she was pregnant after that short time. Then, the husband died before he got the happiness looking his child be born. After nine months and ten days, the wife gave birth a son but he didn't look like any child on the world. He had no feet, no leg, and even no body. He just had a head with full of eyes, nose, ear, hair and mouth on it. He didn't ugly but was ...

GIỠ HAO JRANG chapter 8

“All right!” said Giông and GiỡHreng, “We will go in. If we stain your community house by blood, you don’t hate us or if we made your community house shake or ruin it, you don’t say that we want to do it. Or if you also want to fight with us, let us know immediately”. “I am gentle person”, said AtauYangBul, “Who have never gotten argument with anyone. I have asked BokKiekLaDiaKlaKong but he don’t listen he still lie on floor under blanket shaking. Come on and fight with him on floor. I will go and sleep at garret”. While BiaBơngBơh, BiaSơngLong, BiaSơdrăngMatAnar found shade under trees resting, Giông, GiỡTuKrong, DamPhan, GiỡHreng, MaKlen, MaJong started stepping up community house. “MaKlen, MaJong shut the doors up.” said GiỡTuKrong “Today we will fight with BokKiekLaDiaKlaKong in this community house”.

Tu Thuc and wonderland

A  boy, named Tu Thuc, lived in Tran dynasty. He was offspring of a mandarin and was taught carefully. When he was 20 years old, he got passed all contests the king organized. So, he was appointed to be district mandarin. Not like other mandarins he liked freedom, hated rules. He also didn’t like to swarm others. He liked to drink, do poetry and go sightseeing. A large temple stood in the area he managed. Peonies were grown in temple’s garden and they bloomed in every January that was also the time the temple had a Buddhist festival. Many people from anywhere gathered at there as the festival started. Tu Thuc had heard about the festival and wanted to go to there one time. He put on normal clothes that helped him not to be realized by others. He went alone to the temple. That time, Buddhism was national religion of the country so monks were people who had high positions. Monks set a rule that anyone who picked up flowers or broke boughs would be paid for that and if they ha...